
www.facebook.com Trong cuộc sống, có những điều dễ dàng đến rồi đi, nhanh chóng và mong manh,tự do như làn khói,muôn hình muôn vẻ rồi lại về hư vô.Chỉ có tình cảm là điều duy nhất có thể vượt qua mọi bão tố, là nền tảng, là gốc rễ cho mọi niềm vui, niềm hạnh phúc 3 năm,một quãng thời gian chưa hẳn dài nhưng cũng không hề ngắn để chúng ta được sống bên nhau.Nơi thuộc về tập thể mang tên A11 ấy. Các bạn ah! Vậy là chỉ còn rất rất ít thời gian nữa thôi chúng ta sẽ phải xa nhau,xa đại gia đình A11 thân yêu mất rồi.Tớ muốn viết,viết thật nhiều,viết hết những suy nghĩ của mình ra vì sợ sẽ không còn kịp nữa. Có bao giờ các bạn bỏ ra vài phút tĩnh lặng để cảm nhận thời gian đang trôi đi rất nhanh chưa? Với tớ,tớ thường xuyên làm điều ấy. Quãng thời gian tớ được sát cánh bên các bạn,được là một thành viên của lớp,được sự dạy dỗ chỉ bảo của cô Ngạn thân yêu - đó quả thực là những ngày tháng đẹp nhất trong đời. Có lẽ đó là sự chuyển động ... là sự thay đổi... là sự kết thúc.Thấy những gương mặt mệt mỏi, căng thẳng. Thấy các bạn căng ra như dây đàn. Thấy rõ những lo lắng, những áp lực. Tớ buồn lắm.Những giờ học thân thương.Những chỗ vắng.Nụ cười không còn hồn nhiên như trước. Tất cả đang dần kết thúc... Người ta chỉ cho phép tớ và các bạn được ở bên nhau trong chừng ấy thời gian. Cho tớ và các bạn từng ấy cơ hôi để hiểu nhau,để bên nhau Sẽ không còn những buổi sáng dậy sớm,vội vàng bài vở, quần áo giày dép...chỉ mau chóng kịp đến trường mà vẫn bị ghi tên trên bảng và sổ đầu bài không <b>...</b>
A11
than
yeu
cua
toi